#Suzyfamily #cuộcsốnghànquốc #giađìnhhànviệtMột Ngày Đi Chơi Của "ÔNG BÀ NGOẠI" Cùng Con Cháu Tại Hàn Quốc#176 Cảm ơn mọi người đã ủng hộ kênh của Bộ Quốc phòng Ba Lan thông báo ký thỏa thuận đặt mua 288 bệ phóng pháo phản lực K239 Chunmoo do Hàn Quốc sản xuất. "Đơn vị đầu tiên gồm 18 xe phóng trong hệ thống pháo phản lực Chunmoo sẽ được bàn giao trong năm sau để bảo vệ sườn đông đất nước", Bộ trưởng Quốc Balotot.com– +500 Mẫu thời trang nam, nữ kiểu dáng Hàn QUốc giá rẻ tại Hà Nội, TPHCM mẫu mới 2022 Giảm ngay 10-30% Đổi Trả Nếu Không Hài Lòng Khảo sát vào ngày thứ Ba (18/10) cho thấy, tỷ giá won Hàn Quốc đều tăng tại phần lớn các ngân hàng. Hiện tại, ngân hàng MSB hiện đang có tỷ giá cao nhất tại chiều mua chuyển khoản và thấp nhất tại chiều bán tiền mặt. Bộ trưởng Quốc phòng Ba Lan Mariusz Błaszczak cho biết, 18 bệ phóng tên lửa Chunmoo đầu tiên sẽ được chuyển giao vào năm 2023. Các loại vũ khí này do Hanwha Defense, đơn vị quốc phòng của Tập đoàn Hanwha (Hàn Quốc) sản xuất. Chiến dịch quân sự của Nga ở Ukraine đã làm dấy Hồ sơ chính của các tuần báo kỳ này được dành cho tổng thống Nga Vladimir Putin và chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Ảnh chân dung ông chủ điện Kremlin 9EcRyt. Điện ảnh Hàn Quốc không chỉ xuất sắc trong việc khai thác các vấn đề con người và xã hội, tình yêu nam nữ, yếu tố hành động hay viễn tưởng, mà còn là bậc thầy kể những câu chuyện cuộc sống vô cùng xúc động trong các bộ phim gia đình. Phim gia đình Hàn Quốc hàm chứa nhiều triết lý nhân sinh về vẻ đẹp của tình mẫu tử, tình cha con hay tình cảm vợ chồng. Bên cạnh cốt truyện cảm động lấy đi nước mắt của khán giả, những bộ phim này cũng gửi gắm nhiều thông điệp giá trị, nhắc nhở con người ta về cách đối nhân xử thế cũng như trân trọng những điều giản dị quý giá mà đôi khi vì mải chạy đua với cuộc đời, chúng ta vô tình quên mất. 1. Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7 Miracle in Cell No. 7 Ảnh Orange Cinéday Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7 là phim gia đình kinh điển không thể không nhắc đến của điện ảnh Hàn Quốc. Bộ phim lấy đi nước mắt của tất cả người xem bởi tình cảm cha con thuần khiết và sâu nặng được đặt trong tình huống chia ly éo le và oan ức. Lee Yong Goo là một người cha thiểu năng nhưng lại có cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc với cô con gái 6 tuổi cực kỳ thông minh Ye Seung. Vào ngày mưa nọ, một bé gái dẫn Yong Goo đến chỗ mua chiếc cặp hình thủy thủ mặt trăng mà anh muốn tặng cho con gái nhân ngày sinh nhật. Cô bé vô tình trượt ngã và chết, còn Yong Goo vì cố gắng cứu cô bé mà bị hiểu lầm là kẻ sát nhân. Cảnh sát lợi dụng tình trạng khuyết tật để buộc Yong Goo phải nhận tội. Anh được chuyển vào phòng giam số 7. Tại đây, từ một người bị khinh miệt và phân biệt đối xử, bằng tấm lòng thiện lương và tâm hồn trong sáng, Yong Goo đã cảm hóa được những tên tội phạm khét tiếng nhất, khiến mọi người yêu thương và muốn giúp anh được gặp lại con gái của mình. Các tù nhân khác đã đoàn kết với nhau để giúp Ye Seung trở thành vị khách thường xuyên của phòng giam số 7. Đây cũng là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của bộ phim, khi phòng giam số 7 dần trở thành gia đình thứ hai của Ye Seung cùng vô số tình huống hài hước, đáng yêu. Tuy nhiên, càng vui vẻ, hạnh phúc bao nhiêu, người xem sẽ càng đau đớn, nghẹn ngào bấy nhiêu trước cảnh chia ly của hai cha con, khi Yong Goo chấp nhận án tử để bảo vệ con gái. Nhiều năm sau, Ye Seung trở thành luật sư và tiến hành một cuộc tái thẩm để đòi lại công lý, xóa tội cho cha mình. Không chỉ là một bộ phim gia đình cảm động về tình phụ tử, Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7 còn nhắc đến tình-cảm-như-gia-đình giữa những con người xa lạ, khi mà những tên tội phạm còn giàu tình người hơn tầng lớp đại diện công lý, cũng như lật giở nhiều mặt trái trong xã hội Hàn Quốc. 2. Lời hứa với cha Ode to my father Ảnh Moviebuff Từng tạo nên cơn sốt phòng vé tại Hàn Quốc, Lời hứa với cha cũng thuộc top những bộ phim gia đình cảm động nhất và lấy đi rất nhiều nước mắt của khán giả. Chuyện phim đi theo hành trình cuộc đời đầy biến cố, gian truân của nhân vật chính Duk Soo từ khi còn là cậu bé 10 tuổi theo gia đình sơ tán trong cuộc Chiến tranh Triều Tiên năm 1950 cho đến khi trở thành một ông lão. Mạch nguồn xuyên suốt hành trình dài đằng đẵng đó là lời hứa của Duk Soo với cha mình. Khi chiến tranh bùng nổ, gia đình Duk Soo cùng người tị nạn chạy lên tàu SS Meredith Victory. Trong lúc loạn lạc, Duk Soo để lạc mất em gái Mak Soon và cha của cậu phải rời tàu để tìm con gái. Trước khi rời đi, cha cậu dặn dò “Giờ con là trụ cột gia đình, hãy làm chỗ dựa cho mẹ và các em con” và hẹn gặp lại nhau ở cửa hàng bách hóa Knot Bun ở Busan. Duk Soo đã lớn lên cùng với lời hứa với cha, đó không chỉ là mục tiêu cuộc sống mà còn là sức mạnh giúp anh vượt qua mọi khó khăn, gian khổ nơi đất khách quê người. Anh làm đủ mọi việc để giúp mẹ nuôi các em trong khi không ngừng tìm kiếm cha và em gái thất lạc năm xưa. Trong một chương trình trực tiếp quốc gia, Duk Soo đã được đoàn tụ với em gái nay đang sống ở Mỹ nhưng không thể nói tiếng Hàn. Trường đoạn này khiến người xem xúc động, hạnh phúc nhưng cũng thấm thía nỗi đau chia ly của chiến tranh. Tuy nhiên, cho đến cuối cùng, Duk Soo vẫn không thể gặp lại cha mình. Đã chờ đợi cho đến khi trở thành một ông lão với con cháu đông đủ, Duk Soo mới quyết định bán tiệm bách hóa nơi hẹn gặp lại cha. Rốt cuộc, tình phụ tử phải mạnh mẽ đến nhường nào mới khiến một người đàn ông giữ gìn lời hứa suốt 60 năm cuộc đời? Đó là cách đạo diễn Yoon Je Kyun dùng thân phân một cá nhân để kể câu chuyện lịch sử, vừa chân thật, bi tráng, vừa thấm đẫm những xúc cảm thiêng liêng. 3. Ngày không còn mẹ The Preparation Ảnh CGV Bộ phim Ngày không còn mẹ xoay quanh gia đình nhỏ gồm bà mẹ Ae Soon và cậu con trai mắc bệnh thiểu năng In Gyu, dù đã gần 30 tuổi nhưng vẫn chỉ giống như đứa trẻ. Khi phát hiện mình bị u não giai đoạn cuối và không còn sống được bao lâu, bà Ae Soon quyết định dành những ngày cuối đời để dạy cho đứa con trai cách sống tự lập khi mình chuẩn bị ra đi. Hành trình tự lập của In Gyu cũng là hành trình anh học cách chia tay mẹ – người đã dành cả cuộc đời bảo bọc anh. Ae Soon là hình mẫu của một người mẹ hết lòng yêu thương con cái. Bà không bao giờ than thân trách phận khi có một người con thiểu năng mà chỉ tiếc nuối vì ông trời không cho mình sống lâu thêm một chút để chăm sóc In Gyu. Bà vẫn luôn luôn vị tha và muốn chia sẻ gánh nặng với con gái Moon Kyung dù bị cô ghét bỏ vì cho rằng mẹ chỉ quan tâm em trai. Tình yêu thương và sự hy sinh vô bờ bến của Ae Soon nhắc mỗi người nghĩ về người mẹ của mình, cũng như càng thêm trân quý những tháng ngày còn mẹ ở bên cạnh. 4. Điều ước cuối của mẹ the big shot Ảnh CGV Điều ước cuối của mẹ là bộ phim gia đình cảm động về tình mẫu tử, theo chân một người mẹ mù chữ dành mọi tâm huyết và nỗ lực để viết một bức thư xin khoan hồng cho người con trai bị kết án tử hình. Chuyện phim bắt đầu từ một làng chài nghèo khó vô danh ở tỉnh Jeolla, nơi người phụ nữ Soon Ok sống cùng cậu con trai Ki Kang và con gái Ki Soon. Ki Kang là một nam thanh niên sáng sủa, được người dân trên đảo yêu quý và đặt nhiều kỳ vọng về một tiền đồ rộng mở. Điều này khiến Ki Kang có phần ảo tưởng và quyết định đến Seoul để thực hiện ước mơ. Thế nhưng, cậu trai trẻ sớm vướng vào vòng lao lý và nhận án tử hình. Người mẹ Soon Ok khi hay tin đã tìm mọi cách cứu con trai mình. Từ một người không biết chữ, bà nỗ lực học cách viết một bản kiến nghị vì tin rằng đây là con đường sống duy nhất của cậu con trai. Với phần thể hiện xuất sắc của “bà mẹ quốc dân” Kim Hae Sook, Soon Ok có nét tương đồng với Ae Soon trong Ngày không còn mẹ – người mẹ vĩ đại, thấu hiểu, yêu thương con cái vô điều kiện. Dù bản thân mang trên vai nhiều gánh nặng của một người mẹ quê nghèo khổ và bệnh tật, Soon Ok vẫn hướng về con trai, không hề oán trách nửa lời trước những lỗi lầm con gây ra. Thậm chí, khi mọi người dè bỉu, khinh miệt Ki Kang như một tử tù, Soon Ok còn tự nhận mình là “đồng phạm của Ki Kang”, “nếu cứu con mình là một việc xấu hổ thì tôi không xứng đáng làm mẹ”. Sự day dứt, tiếc nuối mà phim mang lại không chỉ được thể hiện trong nỗi buồn chia ly mà còn ẩn mình sau thông điệp dành cho những người trẻ tuổi – những người cứ mãi chạy theo những hoài bão lớn lao không có thực để rồi đánh mất những điều giản dị quý giá ngay trước mắt mình. 5. Ma ơi chào mi Hello ghost Ảnh Naver Là phim ma nhưng không đáng sợ, tưởng phim hài nhưng lại cảm động, đạo diễn Kim Young Tak đã khéo léo đánh lừa khán giả, đưa người xem đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác trong Ma ơi chào mi. Chuyện phim xoay quanh Sang Man, một anh chàng đáng thương, lớn lên ở cô nhi viện, không người thân thích, lớn tuổi nhưng vẫn thất nghiệp, thậm chí còn không có một mảnh tình vắt vai. Sống một cuộc đời buồn chán và vô nghĩa suốt 30 năm, Sang Man thậm chí còn xui xẻo đến mức tự tử hết lần này đến lần khác đều không thành. Ở lần tự tử lại không thành cuối cùng, khi tỉnh dậy, Sang Man có khả năng nhìn thấy những hồn ma một ông ma già biến thái, một chú ma trung niên nghiện thuốc lá nặng, một ma nữ khóc nhè và một ma nhóc vô địch về ăn uống. Cả bốn con ma hợp sức sai khiến Sang Man thực hiện tất cả những mong muốn lúc sinh thời của mình, kéo theo vô số tình huống dở khóc dở cười nhưng cũng đồng thời thay đổi cuộc đời anh theo hướng tích cực hơn. Vậy tại sao bộ phim ma hài hước này lại xuất hiện trong danh sách phim gia đình cảm động của Hàn Quốc? Bạn hãy thưởng thức đến cuối để phám phá sự thật về bốn hồn ma “đáng ghét, rắc rối, phiền phức” cùng câu chuyện quá khứ đáng thương của Sang Man nhé. 6. Điều ba mẹ không kể Romang Ảnh CGV Điều ba mẹ không kể xoay quanh hai vợ chồng già Nam Bong và Mae Ja vốn. Họ đã ở bên nhau suốt 45 năm và đang sống chung với gia đình cậu con trai Jin Soo. Tuy đã lớn tuổi, Nam Bong vẫn hàng ngày lái taxi để làm trụ cột gia đình thay cho chàng quý tử tiến sĩ nhưng thất nghiệp. Rắc rối ập đến khi bà Mae Ja mắc phải căn bệnh mất trí nhớ và cả nhà quyết định đưa bà đến viện dưỡng lão. Tuy nhiên, ông Nam Bong sau đó đã đưa vợ về nhà chăm sóc, để rồi lại phát hiện chính bản thân mình cũng rơi vào trạng thái nhớ nhớ quên quên. Khi bố mẹ trở thành gánh nặng, gia đình Jin Soo chuyển đi nơi khác, để lại đôi vợ chồng già nương tựa nhau trong chặng cuối cuộc đời. Tuy nhiên, dù cho ký ức ngày một phai nhạt, tình cảm giữa Nam Bong và Mae Ja lại ngày càng trở nên sâu đậm hơn. Là một trong những phim gia đình không tập trung xây dựng cốt truyện kịch tính hay cao trào mâu thuẫn, Điều ba mẹ không kể chỉ nhẹ nhàng tái hiện những lát cắt cuộc sống nhưng cũng đủ giúp người xem nhận ra nhiều thông điệp ý nghĩa. Bộ phim không chỉ cho thấy sự gắn kết sâu sắc của mối quan hệ “bạn đời” mà còn phơi bày một sự thật phũ phàng, rằng nhiều người xem việc chăm sóc cha mẹ như một gánh nặng, họ thiếu kiên nhẫn và thấu hiểu khi cha mẹ về già mà quên mất rằng cha mẹ đã từng hy sinh cả cuộc đời cho họ. 7. Nhật ký bán máu Chronicle of a Blood Merchant Ảnh YesAsia Nhật ký bán máu là phim gia đình do nam tài tử Ha Jung Won làm đạo diễn và thủ vai chính. Dựa trên nguyên tác của nhà văn Trung Quốc Dư Hoa, bộ phim lấy bối cảnh xã hội Hàn Quốc vào những năm 50, sau khi chiến tranh vừa kết thúc và con người sống trong cảnh bần hàn, cơ cực. Ở thời điểm này, chỉ có bán máu là kiếm được nhiều tiền, và đó là cách chàng trai nghèo Heo Sam Gwan lấy được Ok Ran, cô gái xinh đẹp nhất làng. 11 năm sau, Sam Gwan và Ok Ran có với nhau 3 mặt con. Những tưởng cuộc sống nghèo khó nhưng hạnh phúc sẽ cứ thế êm đềm trôi thì Sam Gwan phát hiện cậu con cả Il Rak thực ra là con của Ha So Yong – một tay chơi giàu có từng theo đuổi Ok Ran, kẻ đã cưỡng hiếp cô sau khi cô kết hôn với Sam Gwan. Chuỗi bi kịch diễn ra khi Sam Gwan trở nên ghét bỏ Il Rak dù trước đó từng rất yêu thương con trai. Il Rak là một cậu bé ngoan và hiểu chuyện, giờ đây lại trở nên lạc lõng khi bị cả hai người bố chối từ. Dù vậy, cậu không hề tỏ ra căm hận người bố nào, chỉ lẳng lặng chịu đựng số phận của mình. Trải qua nhiều sự kiện, khi Sam Gwan bắt đầu chấp nhận Il Rak cũng là lúc cậu bé được phát hiện bị viêm màng não. Thế là, chuỗi ngày bán máu cứu con của Sam Gwan lại bắt đầu. Đây là một bộ phim gia đình cực kỳ cảm động, nhiều buồn thương nhưng cũng có lúc hài hước, nhẹ nhàng. Câu chuyện tình thân đặt trong bối cảnh thời đại lúc bấy giờ càng làm nổi bật tính nhân văn và những giá trị tốt đẹp. Cuối cùng, đức tính thiện lương và tình yêu thương sẽ luôn là ngọn đèn đưa đường dẫn lối, giúp con người gắn kết với nhau, dù cho đó có phải máu mủ ruột rà của mình hay không. Nhiều người Hàn Quốc bày tỏ quan điểm về việc họ không cần có nghĩa vụ phải chăm sóc cha mẹ lớn tuổi vì đây là trách nhiệm của xã hội và chính phủ. Gia đình truyền thống của Hàn Quốc yêu cầu con cái phải có trách nhiệm với cha mẹ già. Ảnh minh họa Korea Times. Theo Cultural Atlas, người Hàn Quốc rất coi trọng cội nguồn và gia đình. Những người trong nhà luôn trung thành với nhau và tận tâm duy trì mối quan hệ của họ. Con cái nợ công ơn sinh thành, dưỡng dục từ cha mẹ, đây là quan điểm của nhiều thế hệ tại Hàn Quốc. Để trả món nợ này, con cái có bổn phận phải thể hiện sự hiếu thảo như kính trọng cha mẹ, chăm lo họ khi về già, để tang chu đáo trong đám ma, thực hiện đầy đủ các nghi lễ hàng năm sau khi họ qua đời và sinh con để nối dõi. Thế hệ từ chối trách nhiệm Tuy nhiên, nhiều người nhận thấy thế hệ trẻ tại Hàn Quốc có trình độ học vấn cao đang bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa cá nhân, điều này khiến họ ít tập trung vào gia đình hơn. Những thanh niên xứ kim chi bắt đầu từ chối các quy ước về sự hiếu thảo và trách nhiệm phải chăm sóc người lớn tuổi trong gia đình. Nhận thức về vấn đề con cái có bổn phận và nghĩa vụ phải lo cho cha mẹ già đã nhanh chóng mai một tại Hàn Quốc, theo The Korea Bizwire. Viện Y tế và Các vấn đề Xã hội Hàn Quốc đã tiến hành khảo sát hộ gia đình, trong đó chỉ có 21,4% người tham gia tin rằng họ cần có nghĩa vụ chăm nom người lớn tuổi. 29% khác không đồng ý nhưng cũng không phản đối. Trong khi đó, có tới 49% không đồng ý việc phải lo cho cha mẹ lớn tuổi. Vào năm 2007, một cuộc khảo sát từng công bố 52,6% con cái tin rằng họ cần phải chăm lo, hỗ trợ cha mẹ khi về già. Chỉ 24,3% có ý kiến khác. 2013 là năm đầu tiên chứng kiến những quan điểm thay đổi. Những người từ chối chăm nom cha mẹ già đã tăng lên 36%, vượt qua những người chấp nhận việc đó là 35,4%. Khoảng cách này ngày càng tăng cao khi nhiều người Hàn Quốc thay đổi quan điểm, cho rằng đây không phải trọng trách của họ. Thanh niên Hàn Quốc không còn quá bị ảnh hưởng bởi các yêu cầu của gia đình truyền thống. Ảnh minh họa Bên cạnh đó, quan điểm cho rằng các bà mẹ nên ở nhà chăm sóc con nhỏ cũng đã suy giảm trong 15 năm qua. Một cuộc khảo sát vào năm 2022 cũng chỉ ra chỉ có 39,6% phụ nữ đồng ý ở nhà để chăm con thay vì đi làm. Những điều này đã minh chứng cho sự thay đổi đáng kể về nhận thức và vai trò của gia đình trong xã hội Hàn Quốc. Khác với trước đây, khi gia đình phải chịu trách nhiệm chính trong việc chăm sóc trẻ nhỏ và người lớn tuổi, ngày nay, nhiều người cho rằng xã hội và chính phủ cần có trách nhiệm hơn trong việc hỗ trợ người dân đất nước. Cha mẹ không thể dựa vào con Theo một cuộc khảo sát công bố vào 17/11/2021, khoảng 70% người trên 60 tuổi ở Hàn Quốc vẫn còn làm việc để kiếm tiền và có cuộc sống tách biệt với con cái. Cuộc khảo sát do Statistics Korea thực hiện trên người chỉ ra rằng đa số người cao niên tại xứ củ sâm tự dựa vào thu nhập của mình hoặc của vợ/chồng thay vì nhờ con cái chu cấp. Chỉ 14,1% số người được khảo sát dựa vào hỗ trợ tiền bạc từ con cái hoặc gia đình, 13,4% dựa vào trợ cấp từ chính phủ hoặc nguồn phúc lợi xã hội. Nhiều người già ở Hàn Quốc làm việc chân tay để kiếm sống vì không có lương hưu hay được con cái chu cấp. Ảnh Yonhap. Từ năm 2011 đến nay, ngày càng nhiều người lớn tuổi ở Hàn Quốc tự lo tiền dưỡng già hoặc dựa vào trợ cấp của chính phủ, có rất ít người được con cái hoặc người thân chu cấp. Cũng theo cuộc khảo sát trên, có khoảng 2/3 người trên 60 tuổi sống tách biệt với con cái. Theo Korea Herald, nhiều người già Hàn Quốc vẫn phải ra đường làm việc chân tay với mức lương ít ỏi do lương hưu thấp, không được con chu cấp. Kim Bum-jung, giáo sư chuyên về phúc lợi xã hội của Đại học Chung-Ang, nói “Hàn Quốc là nền kinh tế lớn thứ 10 trên toàn cầu, nhưng tỷ lệ người già nghèo ở đây lại cao nhất trong số các nước OECD Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế”. Theo báo cáo mới nhất của Viện Nghiên cứu Kinh tế Hàn Quốc, tỷ lệ người già nghèo ở Hàn Quốc là 43,4% vào năm 2018, cao gấp 3 lần so với mức trung bình 14,8% của OECD. “Những người cao tuổi có thu nhập thường xuyên từ tài sản tài chính hoặc bất động sản chỉ là dưới 10%. Những người cao tuổi có thể nhận lương hưu là dưới 40%”, ông Kim cho biết. Tại nhiều đơn vị công, có một số việc làm không thường xuyên cho người cao tuổi với mức lương khoảng won/tháng. Dù không nhiều và không đều đặn, vẫn có hơn người nộp đơn và khoảng người được làm việc vào năm 2020. Mỹ Mỹ Đời sốngBài học sống Thứ tư, 23/6/2021, 0500 GMT+7 Lương hưu thấp, không được con cháu hỗ trợ, một thế hệ người già ở Hàn Quốc vẫn phải ra đường làm việc với mức thu nhập ít ỏi. Nhiệt độ xuống âm 7 độ C vào những ngày giữa tháng 2, bà Lee Deok-ja, 74 tuổi, vẫn lang thang quanh khu Deungchon-dong, phía tây Seoul để nhặt bìa carton cùng chiếc xe 0h30, chiếc xe đẩy tay nặng khoảng 40 kg của bà đã trống trơn. Lee cho biết bà đã đến cửa hàng đồng nát ba lần vào ngày hôm đó để bán những gì thu hoạch được."Mỗi lần đến đó, tôi kiếm được won đến won hoặc won. Đây là công việc giúp tôi kiếm được won đến won đến đồng mỗi ngày", bà cho cho biết, bà bắt đầu công việc hàng ngày lúc 5h30 và nhặt nhạnh khắp nơi đến khoảng 18h. Bà Lee Deok-ja và chiếc xe chuyên đi nhặt bìa carton của mình. Ảnh Yonhap. 25 năm trước, Lee và chồng điều hành một nhà máy sản xuất mì song công việc kinh doanh thất bại khiến hai người nợ nần chồng chất. Chồng bà qua đời cách đây 10 năm."Tôi có 4 đứa con, nhưng tôi không muốn nhận tiền trợ cấp từ chúng. Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho con cái. Ngày nào còn khoẻ mạnh, ngày đó tôi còn làm việc", bà như Lee, nhiều người Hàn Quốc từng thất bại trong kinh doanh bởi cuộc khủng hoảng tài chính châu Á cuối những năm 90 và không thể phục hồi, đã buộc phải mưu sinh vất vả vào tuổi cảnh của họ đều khác nhau nhưng hầu hết đều chọn cách ra đường mưu sinh vì rất khó sống chỉ với lương hưu cơ bản, thường là won 4 đến 6 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài bìa cứng, họ nhặt và bán mọi thứ có thể tái chế như đồ nhựa, hộp, báo, sách, thiết bị điện và thậm chí cả đồ nội thất bằng Bum-jung, giáo sư chuyên về phúc lợi xã hội của Đại học Chung-Ang, nói "Hàn Quốc là nền kinh tế lớn thứ 10 trên toàn cầu, nhưng tỷ lệ người già nghèo ở đây lại cao nhất trong số các nước OECD Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế".Theo báo cáo mới nhất của Viện nghiên cứu Kinh tế Hàn Quốc, tỷ lệ người già nghèo ở Hàn Quốc là 43,4% vào năm 2018, cao gấp 3 lần so với mức trung bình 14,8% của đáng kinh ngạc, Hàn Quốc đang nhanh chóng trở thành quốc gia già với 8,12 triệu người từ 65 tuổi trở lên, chiếm 15,7% tổng dân số vào năm 2020. Theo thống kê, khoảng một nửa số người cao tuổi vẫn chưa chuẩn bị cho cuộc sống về già."Những người cao tuổi có thu nhập thường xuyên từ tài sản tài chính hoặc bất động sản chỉ là dưới 10%. Những người cao tuổi có lương hưu là dưới 40%", ông Kim cho này có nghĩa là những người còn lại phải dựa vào khoản trợ cấp won mỗi tháng hoặc sự chu cấp của con cái. Tình trạng này khiến những người già, ngay cả những người không có kỹ năng hay kinh nghiệm làm việc, phải quay trở lại kiếm sống."Nhưng, ở một quốc gia còn không có đủ việc làm cho cả người trẻ, thì người già có thể làm gì? Họ phải làm những công việc vặt, hoặc không còn cách nào khác ngoài nhặt carton, dù biết đó là công việc bèo bọt nhất", ông Kim nhận định. Chuyên gia này cho biết thêm rất khó để tìm ra giải pháp khắc phục vì người cao tuổi đã là tầng lớp nhận được sự hỗ trợ nhiều nhất từ chính mức lương hưu và lương cơ bản của các công việc cho người cao tuổi là điều tốt nhất mà chính phủ có thể làm lúc nhiều đơn vị công, có một số việc làm không thường xuyên cho người cao tuổi với mức lương khoảng won một tháng. Dù không nhiều và không đều đặn, vẫn có hơn người nộp đơn và khoảng người được làm việc vào năm Phong Theo Korea Herald Trang chủ Xem ăn chơi Phim rạp hot Nữ diễn viên gạo cội Na Moon-Hee tiếp tục đem đến cho khán giả một vai diễn ấn tượng. Miss Granny – Ngoại già tuổi đôi mươi là bộ phim hài, tâm lý xã hội của điện ảnh Hàn Quốc sắp được ra mắt trong thời gian tới. Bộ phim nhận được sự chú ý đặc biệt của những khán giả hâm mộ nền giải trí Hàn Quốc nói chung và thích thú với những sản phẩm thuộc thể loại tương tự của điện ảnh của Hàn Quốc nói riêng. Chuyện phim kể về cụ bà 70 tuổi Oh Man-Soon Na Moon-Hee cảm thấy thất vọng về tuổi già của mình. Khi đặt chân đến một studio lạ để chụp cho mình một tấm ảnh, cụ bước ra với sự ngỡ ngàng khi gương mặt và cơ thể đã trẻ lại như thuở mười tám đôi mươi. Sau giây phút hốt hoảng, bà nhận ra đây là một cơ hội tuyệt vời hơn để thực hiện giấc mơ sống lại những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ. Nhưng ngoại hình của một cô gái trẻ trung xinh xắn trái ngược với tính cách của một bà lão cộc cằn cổ hủ đã mang bà vào một chuyến phiêu lưu kỳ lạ, với đầy những tình huống trớ trêu cười ra nước mắt. Poster của bộ phim Ngoại già tuổi đôi mươi. Đặc biệt, trong phim có phân cảnh nhân vật bà già nay đã trẻ lại nhảy nhót vui tươi trong đám đông với bài hát dễ thương. Bài hát này cũng được nữ diễn viên chính Na Moon-Hee cùng nhóm nhạc Jang-Mi-Yeo-Gwan của Hàn Quốc thể hiện trong một MV đầy màu sắc vui nhộn. Giai điệu Swing đầy hoài niệm của những thập niên giữa thế kỷ 20, điệu nhảy lắc lư quen thuộc nhưng được pha trộn thêm nhiều tiết tấu mới mẻ tạo ra sự trẻ trung, phù hợp với thị hiếu hiện đại hứa hẹn sẽ quyến rũ khán giả - ngay cả khi họ đã rời phòng chiếu. Tin liên quan Tin bài cùng chủ đề Phim chiếu rạp Tin hay đừng bỏ lỡ 5 con giáp một khi đã yêu ai là hết lòng, say đắm trong bể tình Ăn tối hoá đơn hơn 116 triệu, Ngọc Trinh "tá hỏa" than đắt, cảm thấy phí tiền Thứ nhìn rất ghê, xưa ít ai dám ăn, giờ thành đặc sản được nhà hàng cao cấp "săn lùng", đồng/kg Đặc sản xưa ít người biết, giờ được các nhà hàng và người sành ăn tìm mua vì hương vị ấn tượng, đồng/kg Lắp camera để đảm bảo an toàn cho vợ bầu, nào ngờ chồng phát hiện bị "cắm sừng" to tướng 7 đặc sản Cần Thơ ngon lẫy lừng, ai mua về làm quà cũng khen ngon nức nở Bí quyết sống vui, sống khỏe của người già Hàn Quốc là đi nhảy, hẹn hò, xem phim lãng mạn và tập thể dục. 4 lần một tuần, ông Lee Gwan Woo lại đưa mẹ đến quận Jongno, trung tâm thủ đô Seoul, Hàn Quốc. Bà cụ nài nỉ con trai để bà xuống xe tại một địa điểm. Sau đó, người mẹ hơn 90 tuổi của ông Lee sẽ biến mất suốt một ngày mà không chịu hé lộ cho con trai biết bà đi đâu. Nhiều năm liền, ông Lee làm theo lời mẹ mà không thắc mắc gặng hỏi. Rồi bỗng một ngày, ông quyết định bám theo mẹ và phát hiện bà đến Colatec, một vũ trường dành cho người cao tuổi, một nơi vốn nổi tiếng với những chuyện tình lãng mạn như trong phim Hàn Quốc. Ban đầu, ông Lee cảm thấy sốc nhưng rồi sau đó nhận ra rằng mẹ mình đang vui. "Bà đến đây và chỉ gọi một cốc cà phê. Tôi thấy cụ thật sự vui vẻ khi ở cạnh những người cao tuổi khác. Điều đó giúp mẹ tôi sống mạnh khỏe. Năm nay, bà đã 96 tuổi rồi", người đàn ông 70 tuổi nói. Ông Lee sau đó đã mua lại vũ trường vì ông muốn giúp những người già khác sống vui và sống khỏe. Giấu con cháu đi nhảy disco Sàn nhảy Colatecs ở một quận trung tâm của thủ đô Seoul, Hàn Quốc, chỉ dành cho người cao tuổi. Ảnh Channel News Asia. Đằng sau cánh cửa cách âm và dưới ánh sáng nhấp nháy của sàn disco, các cụ ông, cụ bà khiêu vũ với nhau theo cặp trong khi những người khác ngồi xung quanh sàn nhảy chờ đến lượt mình. Tại quầy bar, dù đồng hồ mới chỉ 11h trưa, rượu soju, bia và rượu gạo makgeolli được bán hết nhanh chóng. Dù sàn nhảy này mở cửa từ 10h sáng tới 5h chiều để người già về nhà trước lúc trời tối, các khách hàng cao tuổi cũng không vì thế mà cảm thấy kém vui. Ông Lee Gang Ma, một cụ ông 79 tuổi mặc một bộ vest chỉnh tề với áo ghi-lê bên trong, đeo một chiếc kính râm kiểu phi công, nói rằng ông xem đây là một hình thức "tập thể dục". "Chúng tôi vui vẻ, điều đó giúp ngăn bệnh mất trí nhớ. Cách này tốt hơn nằm viện. Mỗi tháng, tôi đến đây 25 lần. Đúng vậy, 25 lần đấy, với bạn nhảy của tôi!", ông nói, rồi ôm một quý bà với mái tóc gợn sóng vào lòng, cả hai xoay theo tiếng nhạc xập xình tiến ra sàn nhảy. Định kiến của xã hội khiến nhiều cụ ông, cụ bà phải giấu giếm sở thích đi nhảy. Dù vậy, sàn nhảy Colatecs có lẽ chính là nơi họ được sống với tâm hồn trẻ trung và có phần nổi loạn của mình. "Một số người không dám cho gia đình biết họ đến đây. Nhưng chúng tôi có làm gì sai đâu. Chúng tôi chỉ nhảy thôi mà", một cụ bà trên 70 tuổi nói. Giá vé vào cửa chỉ won gần 1 USD nên mỗi ngày có tới người cao tuổi đến sàn nhảy Colatecs để nhảy múa, ăn uống và trò chuyện với nhau. "Nếu ở nhà một mình, họ sẽ bị trầm cảm và mắc bệnh mất trí nhớ. Nhưng nếu họ đến đây, kết bạn, cùng giới và khác giới, uống một chút rượu soju, thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết", ông Lee nói. Cách sàn nhảy Colatecs không xa, những hàng quán mang phong cách hoài cổ mọc lên san sát. Những người cao tuổi có thể cắt tóc ở một cửa tiệm kiểu cũ với giá phải chăng, ăn trưa tại một nhà hàng bày trí theo lối cũ hoặc nghe lại những giai điệu quen thuộc nổi tiếng một thời tại một cửa hiệu băng đĩa gần đó. Tại rạp chiếu phim, những tấm poster quảng cáo in hình các minh tinh Hollywood như Audrey Hepburn và Marilyn Monroe. Biển hiệu ở đây được in với phông chữ lớn hơn, thậm chí còn có chỗ cho các cụ để gậy. Trong các nhà hàng, thực khách vừa dùng bữa vừa hát theo các bài dân ca cổ Hàn Quốc trong khi món ăn là những thức ăn quen thuộc từ thời thơ ấu của họ. "Tôi chơi nhạc và kể những câu chuyện gợi nhớ họ về quá khứ. Tôi là cây cầu nối họ với ký ức. Tôi rất vui và tự hào về việc này", ông Jang Minook, 62 tuổi, DJ tại nhà hàng, cho biết. Người già cũng cần yêu Ông Kim Busik, 69 tuổi, nói "Tôi bôi kem dưỡng da hàng ngày và đi mát-xa mặt nữa. Tôi trông trẻ hơn tuổi đấy chứ?". Ảnh Channel News Asia. Tuổi thọ ở Hàn Quốc đang tăng lên nhanh. Đến năm 2050, hơn 40% dân số nước này sẽ bước qua tuổi 60. Một người già 60 tuổi ở Hàn Quốc có thể thọ đến năm 84 tuổi. Đến năm 2030, tuổi thọ trung bình của phụ nữ Hàn Quốc sẽ là hơn 90, theo nghiên cứu của Lancet. Thực tế cho thấy Hàn Quốc là quốc gia có tỷ lệ người già tự tử cao nhất thế giới. "Chúng tôi nên ra ngoài giao lưu với mọi người và ăn uống ngon. Người già nên sống như thế", ông Kim Busik, 69 tuổi, đều đặn đi nhảy ba tuần một lần mỗi khi bạn gái ông, người đã lên chức bà, không phải trông nom các cháu. Sư cô Nun Hui Yoo, người quản lý một trung tâm dành cho người cao tuổi ở Seoul, cho rằng người già cũng cần tình yêu. "Chúng ta cứ cố tình lờ đi, giả vờ như chúng ta không biết gì. Nhưng ở trung tâm của chúng tôi, có những chuyện tình tay ba, tay tư giữa những người già. Tôi để ý thấy người già thường xuyên thể hiện tình cảm sẽ sống khỏe mạnh hơn", sư cô Yoo nói. "Chăm sóc người già không chỉ là chăm sóc họ về mặt thể chất mà còn cả tinh thần nữa", theo sư cô, việc người già đi nhảy và thậm chí tìm tình yêu ở đó không có gì sai. "Khi họ đắm mình trong các mối quan hệ với người khác giới, hoóc môn endorphin tiết ra khiến họ cảm thấy hạnh phúc, đấy là cách để sống thọ và sống vui". An Hồng

bà già hàn quốc