Thiên lý mệnh cảo - Vi Thiên Lý Họ luôn đòi hỏi cao tới mức hoàn mỹ cả trong công việc cũng như với người khác. Hướng phát triển Khi sống kém tích cực, những nhược điểm của người Số 3 sẽ càng gia tăng. Điều này khiến bản thân họ cũng như người xung quanh Đam Mỹ; Đô Thị [Đam Mỹ] Thiên Vị; Chương 52; Giới Thiệu. Đọc truyện hay đam mỹ sắc, đam mỹ sủng, đam mỹ ngược, đam mỹ tổng tài, đam mỹ cổ đại, đam mỹ xuyên không. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ. Truyện đam mỹ hiện đại Ngụy Trang Học Tra (Nguồn: Internet). Thông tin chung truyện đam mỹ Ngụy Trang Học Tra. Tên Tiếng Trung: 伪装学渣 Tác giả: Mộc Qua Hoàng Thể loại: truyện đam mỹ hiện đại, hài hước, thanh xuân vườn trường Nhân vật chính: Hạ Triều, Tạ Du Số chương: 112 chương chính văn Sau khi Nghiêm Duệ lên xe, mắt bị vải đen bịt kín, hay tay cũng bị trói chặt. Cậu hít hít mũi, ngửi thấy trên xe ngoài cậu ra, … Sự Thiên Vị Của Thần Minh [Tới Chapter 13] - Truyện Tranh Đam Mỹ - ưng tỷ - ƯNG TỶ - UngtyComics - Đọc truyện tranh đam mỹ ưng tỷ - ƯNG TỶ - UngtyComics - Đọc truyện tranh đam mỹ ƯNG TỶ miễn phí, là nơi tổng hợp Truyện Tranh Đam Mỹ nét vẽ đẹp và sắc nét, cập nhật hay và nhanh nhất ƯNG TỶ Bộ đôi Cung Tuấn - Trương Triết Hạn mang đến phản ứng cặp đôi tuyệt vời trong tác phẩm đam mỹ cổ trang Thiên Nhai Khách. 7UQ2W. Tần Tiêu cuối cùng quyết định bỏ lại tất cả ở trong nước, cùng Ngụy Thất định cư ở Mỹ. Trước khi đi, Tô Trạm đưa cho Tần Tiêu phương thức liên lạc của một người bạn tốt bên Mỹ; người bạn kia đang muốn tìm đối tác, hắn cảm thấy Tần Tiêu rất thích hợp, liền đề cử Trạm đối với việc Tần Tiêu rời dù sao cũng cảm thấy mất mát. Nhưng ngẫm lại, đây cũng là một việc vui, dù sao Tần Tiêu xem như là được đền bù như mong muốn qua chuyện của Tần Tiêu, Tô Trạm nghĩ đến Nghiêm Duệ. Chỉ chớp mắt, bọn họ duy trì quan hệ ám muội không rõ ràng này đã được nửa năm. Trong nửa năm, phần lớn thời gian đều là Nghiêm Duệ chủ động tới tìm hắn. Mà Tô Trạm cũng không cảm thấy có gì không thích hợp, xem như chuyện đương nhiên mà hưởng thụ quan tâm và chăm sóc của đối Duệ là người biết cách nghe lời đoán ý. Cậu biết làm sao để lấy lòng Tô Trạm, cũng sẽ không khiến hắn mất hứng, đó vừa vặn là điểm Tô Trạm thích nhất. Tô Trạm trước đây cũng từng có không ít tình nhân, nhưng cuối cùng vì đối phương cứ tham lam đòi hỏi vô độ mà không thể không kết thúc.Chỉ làm tình, không nói chuyện yêu đương’ là giới hạn của Tô Trạm. Mà Nghiêm Duệ vừa vặn rõ ràng điểm ấy, cho nên mới có thể ngây ngốc bên cạnh hắn lâu như Duệ thân là một Beta. Sau khi trải qua sự dạy dỗ tỉ mỉ của Tô Trạm, độ mẫn cảm của thân thể hoàn toàn không thua kém Omega, thậm chí có thể nói càng mẫn cảm hơn. Tô Trạm thích nhất là tiến vào từ phía sau, có thể vào được rất sâu, Nghiêm Duệ thường vì không chịu nổi khoái cảm kịch liệt mà phát ra tiếng rên rỉ, khiến hắn nghe được mà ngứa ngáy trong bịu cả ngày, Tô Trạm về đến nhà. Còn chưa vào cửa, liền nghe từ nhà bếp truyền đến âm thanh ù ù của máy hút mùi. Không cần đoán cũng biết nhất định là Nghiêm Duệ đang nấu cơm. Hắn cởi giày, đem áo khoác treo lên giá áo ngay ngắn, đi vào nhà bếp, nhẹ nhàng ôm eo Nghiêm tiếng ồn lấn át nên Nghiêm Duệ hoàn toàn không nghe thấy tiếng mở cửa của Tô Trạm. Bất thình lình bị ôm mà giật mình, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh. Trên da thịt trắng sứ lộ ra một mảng ửng đỏ, thấp giọng nói” Anh về rồi à, đợi em xào thêm một món là có thể ăn cơm”“Tôi đi tắm rửa trước, em cứ từ từ.” Tô Trạm nhanh chóng ở trên gương mặt Nghiêm Duệ hôn một Duệ xào xong đồ ăn, bày bát đũa rồi mà Tô Trạm vẫn chưa thấy đi ra, trong lòng thầm nghĩ bình thường người này động tác mau lẹ, sao hôm nay lại chậm như vậy. Cậu một bên nghĩ, một bên đi về phía phòng ngủ, đúng lúc đụng trúng Tô Trạm mới tắm xong, toàn thân chỉ có một cái khăn tắm che chắn vị trí trọng yếu.“Cái kia… đồ ăn nấu xong rồi, em ra ngoài chờ anh.”Nghiêm Duệ nói xong liền muốn đi. Nhưng Tô Trạm nhanh tay liền kéo cậu lại nhấn lên tường, cười hỏi “Đều đã làm bao nhiêu lần, em còn thẹn thùng sao?”“Anh mau mặc đồ vào, sẽ cảm lạnh mất.” Nghiêm Duệ cúi đầu, khẽ cắn môi dưới khuôn mặt xấu hổ rụt rè của Nghiêm Duệ, lửa dục trong cơ thể Tô Trạm bị nhen nhóm lên. Hắn thuần thục cởi quần Nghiêm Duệ. Ngón tay chuẩn xác chạm tới hậu huyệt đêm qua vừa bị yêu thương kịch liệt.“Cơm tối... A...” Thân thể không kịp chuẩn bị đã bị ngón tay đâm vào đến tận gốc, Nghiêm Duệ thở dốc liên Trạm liếm bờ môi mỏng của Nghiêm Duệ, trầm giọng nói” Ăn em trước.”Sâu trong hậu huyệt vẫn còn cảm giác căng đau từ cuộc giao hoan đêm qua lưu lại, Nghiêm Duệ không muốn đánh tan hưng trí của Tô Trạm, chủ động ôm lấy cổ của hắn “Lên giường đi.”Tô Trạm không phản đối. Tuy rằng đứng làm cũng không tệ, nhưng thể lực Nghiêm Duệ không tốt, lần trước làm một nửa đã đứng không nổi. Hắn dễ dàng ôm lấy Nghiêm Duệ thấp hơn mình nửa cái đầu. Cái mông còn chưa kịp đụng niệm giường, gậy th*t nóng bỏng đã không chút trở ngại nào đâm đến tận cùng. Nghiêm Duệ mười ngón tay trắng bệch siết lấy ga trải giường, cẳng chân treo trên bả vai Tô Trạm hơi co giật. Mị thịt trong huyệt bị đỉnh đến vừa chua xót vừa trướng, không nói ra được là khoái cảm nhiều hơn hay là đau đớn nhiều hơn.“Căng quá... sâu quá......” Hai chân bị đè trước ngực, Nghiêm Duệ nhịn không được xin tha. Cặp mông trắng nõn mịn màng bị đút vào kịch liệt mà lay động không quy tắc; muốn lùi trốn về phía sau, nhưng đổi lại là đâm rút càng thêm thô bạo, đỉnh cho cậu đầu váng mắt hoa.“Cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của em không nói như vậy, nó thật giống rất yêu thích thứ của tôi.” Tô Trạm hạ lưu nói, một bên hung ác mà xâm phạm hành lang ướt mềm, “Tôi nhớ tối hôm qua nó đem tôi nuốt rất sâu, em đã quên sau đó như thế nào cầu xin tôi sao?”“Không được rồi… quá sâu...sắp xuyên thủng...” Nghiêm Duệ khẽ nhếch miệng, đầu lưỡi hồng hào như ẩn như hiện “Chậm một chút, a...... Hỏng rồi, nóng quá......”“Chà, đều ướt đến tràn nước rồi.” Tô Trạm sờ sờ nơi kết hợp khít đến gió thổi không lọt, dâm dịch sền sệt ở giữa chân hai người nhớp nháp không thể tả. Giờ, hắn hưng phấn đến hận không thể đem hai quả cầu thịt’ bên ngoài đồng thời nhét vào hành lang ấm yếu ớt nhất bị hung khí chà đạp nhiều lần, nội bích mỏng manh dường như bị làm’ đến sung huyết. Tô Trạm đột nhiên ôm lấy Nghiêm Duệ, hai người trong nháy mắt đổi vị trí. Nghiêm Duệ ngồi vững vàng ở trên người Tô Trạm, côn th*t đầy gân xanh thẳng tắp cắm vào nơi sâu nhất của cậu. Khoái cảm như điện giật chạy dọc sống lưng, cậu hoảng sợ kêu một tiếng, thân thể cứ thế xụi lơ ngã xuống.“Nhanh như vậy đã không chịu nổi?” Tô Trạm dùng sức đẩy ra khe mông trắng mịn của Nghiêm Duệ, đem hung khí bộc phát đưa đến càng sâu.“Không thể sâu hơn nữa......” Nghiêm Duệ nhớ tới tối hôm qua, sởn cả tóc gáy nỉ non “A...... Không muốn, van anh đấy… kết thúc mau lên....”Tô Trạm thấy dáng vẻ vô cùng đáng thương của Nghiêm Duệ, cũng không muốn ảnh hưởng tâm trạng của đối phương, dùng sức ra vào mấy chục lần, đem tinh dịch bắn ở sâu trong hậu huyệt. Cao trào qua đi, Nghiêm Duệ mệt đến nửa cái ngón tay đều không nhúc nhích nổi, tinh dịch màu trắng sữa từ miệng huyệt sưng đỏ chảy ra, trông gợi tình mà dâm mị.“Tôi tắm cho em.” Tô Trạm hôn trán Nghiêm Duệ một cái Duệ uể oải lắc lắc đầu nói “Mệt mỏi quá, không muốn cử động.”“Vậy tối nay đừng trở về, ngủ ở chỗ này đi.” Tô Trạm không quên nói đùa” Cần gọi điện thoại báo em trai em không?”“Em cũng không phải con nít.” Nghiêm Duệ nghiêng đầu đi, hai con mắt trong suốt thấy đáy, đẹp đến không Trạm còn muốn trêu Nghiêm Duệ tiếp, điện thoại đầu giường đột nhiên vang lên. Hắn vừa nhìn màn hình, không chút do dự mà nhận, ngữ khí tràn đầy ôn nhu “Tiểu Địch, làm sao lại đột nhiên gọi điện thoại cho anh?”Người bị Tô Trạm gọi là Tiểu Địch là em trai hắn, Tô Địch, Nghiêm Duệ chưa từng nghe qua Tô Trạm dùng ngữ khí dịu dàng như vậy nói chuyện với ai. Đầu óc trầm trầm mơ màng cũng bởi vì căng thẳng mà thanh tỉnh một Địch hưng phấn nói “Anh! Em ở sân bay, anh có thể tới đến đón em không?”“Cái gì?” Tô Trạm sợ chính mình nghe lầm, lại lặp lại một lần “Em nói em đang ở sân bay?”“Đúng vậy, em muốn cho anh một niềm vui bất ngờ mà. Vì vậy anh không thể nói cho ba mẹ biết nha, em là về nước thăm anh á!” Tô Địch đắc chí mà nói.“Em quá nghịch ngợm rồi, vậy mà lại chạy về. Không đi học sao?” Tô Địch này muốn gì liền làm nấy, bao nhiêu lần khiến Tô Trạm quá sức hãi hùng.“Anh, tới đón em trước đi. Chờ em về nhà, lại cho anh chậm rãi giáo huấn.”Dù sao cũng là em trai mình, Tô Trạm không nỡ để Tô Địch một mình chờ ở sân bay buổi tối. Hắn nhanh chóng thay quần áo, nói với Nghiêm Duệ đầu óc vẫn còn mơ hồ “Em trai tôi từ Anh trở về, đang ở sân bay. Tôi phải đi đón nó.”Nghiêm Duệ đúng là lần đầu biết Tô Trạm còn có em trai, cũng không có suy nghĩ nhiều, thúc giục” Vậy anh mau đi đi, đừng để cho em ấy chờ lâu.”Tô Trạm phong trần mệt mỏi chạy tới sân bay, liếc mắt liền thấy Tô Địch ở trong đám người hết nhìn đông tới nhìn tây. Hắn vẫy tay hô “Tiểu Địch, anh ở đây!”Tô Địch nhìn thấy Tô Trạm, vọt thẳng tới liền ôm lấy hắn, làm nũng nói “Anh, em rất nhớ anh! Anh cũng không thèm về thăm em gì cả.”Tô Trạm dở khóc dở cười xoa đầu Tô Địch nói “Sao thế này? Đã lớn như vậy, còn không khác gì đứa con nít.”Tô Địch là Omega, đối với mùi tin tức tố vô cùng mẫn cảm. Y ngửi thấy được trên người Tô Trạm có mùi người lạ, lập tức liền đoán được Tô Trạm trước khi tới sân bay khẳng định cùng người khác hô mưa gọi gió’ đây khi còn ở Anh, Tô Trạm có không ít tình nhân. Tô Địch tuy rằng đố kị, nhưng mấy tình nhân này ở trong lòng Tô Trạm, cũng so không lại một đầu ngón tay của y. Chỉ cần y hơi hơi làm nũng, hoặc là giả bệnh, Tô Trạm lập tức sẽ bỏ qua tình nhân mà tới bên cạnh Địch tràn đầy tự tin nghĩ, lần này cũng sẽ không có ngoại CHƯƠNG 1 《 THIÊN VỊ 》 Tác giả Không Mang Bộ Bàn Phím / Bánh Ngọt Buôn Bán Cơ Tiên Nữ Bộ Chương 01 Tần Tiêu cuối cùng quyết định buông quốc nội hết thảy, cùng Ngụy Thất di dân nước Mỹ. Trước khi đi, Tô Trạm cấp Tần Tiêu để lại một cái nước Mỹ bạn tốt liên hệ phương thức, cái kia bằng hữu đang có ý đồ tìm phía đối tác, hắn cảm thấy Tần Tiêu thực thích hợp, liền đề cử đi qua. Tô Trạm đối Tần Tiêu rời đi nhiều ít có chút mất mát, nhưng quay đầu lại ngẫm lại, này lại làm sao không phải hỉ sự một kiện, rốt cuộc Tần Tiêu xem như được như ước nguyện. Lướt qua Tần Tiêu những cái đó sốt ruột sự, Tô Trạm nghĩ đến Nghiêm Duệ, chỉ chớp mắt bọn họ như vậy ái muội không rõ quan hệ đã duy trì nửa năm. Này nửa năm, đại đa số thời điểm, đều là Nghiêm Duệ chủ động tới tìm hắn, mà Tô Trạm cũng không cảm thấy không ổn, đương nhiên mà hưởng thụ đối phương quan tâm cùng chiếu cố. Nghiêm Duệ là cái am hiểu hiểu xem mặt đoán ý người, hắn biết như thế nào lấy lòng Tô Trạm, cũng sẽ không bị hắn chán ghét, điểm này vừa lúc là Tô Trạm thích nhất địa phương. Tô Trạm trước kia cũng từng có không ít tình nhân, nhưng cuối cùng bởi vì đối phương tham lam vô độ tác cầu mà không giải quyết được gì. Chỉ làm tình, không nói chuyện tình, là Tô Trạm điểm mấu chốt, mà Nghiêm Duệ vừa lúc minh bạch điểm này, cho nên mới có thể ở hắn bên người ngốc lâu như vậy. Thân là Beta Nghiêm Duệ, ở trải qua Tô Trạm cẩn thận dạy dỗ sau, thân thể mẫn cảm độ hoàn toàn không thể so Omega kém, thậm chí có thể nói càng tốt hơn. Tô Trạm thích nhất dùng phía sau lưng thức cắm vào, có thể đi vào rất sâu, Nghiêm Duệ thường xuyên bởi vì không chịu nổi kịch liệt khoái cảm, mà phát ra cùng loại nức nở rên rỉ, nghe được hắn trong lòng ngứa. Vội một ngày, Tô Trạm về đến nhà, còn không có vào cửa, liền nghe được phòng bếp truyền đến máy hút khói ầm vang rung động thanh âm, không cần đoán cũng biết khẳng định là Nghiêm Duệ ở nấu cơm. Hắn cởi giày, đem áo khoác chỉnh tề mà treo lên giá áo, đi vào phòng bếp, nhẹ nhàng ôm Nghiêm Duệ eo. Bởi vì tạp âm quan hệ, Nghiêm Duệ hoàn toàn không có nghe được Tô Trạm vào cửa thanh âm, thình lình mà bị hoảng sợ, nhưng thực mau khôi phục bình tĩnh, sứ bạch trên da thịt lộ ra ửng đỏ, thấp giọng nói "Ngươi đã trở lại a, ta lại xào cái đồ ăn là có thể ăn cơm." "Ta đi trước hướng tắm rửa, ngươi từ từ tới." Tô Trạm nhanh chóng ở Nghiêm Duệ trên má hôn một cái. Nghiêm Duệ xào xong đồ ăn, đem chén đũa bày biện hảo, thấy Tô Trạm còn không có ra tới, trong lòng nổi lên nói thầm Ngày thường động tác rất nhanh, như thế nào hôm nay như vậy chậm. Hắn một bên tưởng, một bên hướng phòng ngủ đi, vừa lúc gặp phải Tô Trạm tắm rửa xong, toàn thân chỉ có một cái khăn lông che đậy quan trọng bộ vị. "Cái kia, đồ ăn xào hảo, ta đi ra ngoài chờ ngươi." Nghiêm Duệ nói xong liền tưởng khai lưu, nhưng Tô Trạm tay mắt lanh lẹ đem hắn túm chặt, sau đó ấn ở trên tường, cười hỏi "Chúng ta đều thẳng thắn thành khẩn tương đối quá bao nhiêu lần, còn thẹn thùng sao?" Editor Flower Nhật“Không có tiền giao tiền thuê nhà liền cút cho ta.”Trời đêm yên tĩnh bị một tiếng rú như sấm xẹt qua, tiếp theo đó là âm thanh hành lý bị ném ra mặt đường. Trong bóng đêm, một thiếu niên bịt lỗ tai thất thểu từ trong phòng đi ra.“Mẹ nó! Năm nay người tốt đều biến đâu cả rồi. Không phải chỉ thiếu ông mấy tháng tiền thuê nhà thôi, kích động như vậy làm cái gì. Thật là, một chút cũng không biết thương hương tiếc ngọc, đáng hận mà.” Kim JaeJoong vừa lảm nhảm, vừa kéo kéo hành lý hiện tại như dân lang thang, kéo vali lết khắp mặt đường. Lết đến khi mệt, cậu liền chui vào một ngõ nhỏ rồi ngồi xuống, hai tay đặt ở trên đầu gối chống vừa tính há mồm lớn tiếng oán giận thì phía trước đột nhiên vang lên một tiếng động lớn, tiếp theo đó là giọng nam nhân cầu xin tha thứ.“Là côn đồ đánh nhau sao?” JaeJoong nhẹ giọng than thở, rồi cố rướn cổ ra phía trước nhìn, chờ xem kịch thấy bên cạnh ánh đèn mập mờ cũ nát, một người đàn ông trung niên ăn mặc ngăn nắp, đang quỳ gối.“Thiếu gia, tiểu nhân không dám nữa thiếu gia, buông tha tôi đi, buông tha tôi đi.”Thanh âm cầu xin tha thứ kèm theo tiếng khóc nức nở. Kim JaeJoong đang nhìn trộm, liền trở mình xem thường, hừ, chỉ là một đám côn đồ thôi mà, sợ gì chứ.“Cầu xin với ta mà nói là vô dụng, YooChun động thủ.” Nam nhân cao lớn đứng bên ngoài nói, âm thanh không lớn, nhưng ngữ khí vô cùng theo đoàng’ một tiếng bén nhọn, mạnh mẽ đánh vỡ yên tĩnh ban đêm. Chỉ thấy người đàn ông kia trợn tròn mắt, chậm rãi ngã xuống, từ miệng không ngừng toát ra một màu đỏ tươi chói Mẹ ơi! Cái này đâu phải côn đồ đánh nhau? Rõ ràng chính là đại cuồn cuộn trả thù!!Kim JaeJoong bị dọa không nhẹ. Cậu khe khẽ đứng lên, hướng ngõ nhỏ bên ngoài chạy, chính là lại quên mất đống hành lý bên chân, chân vừa động liền đạp ngã rương hành nó!Kim JaeJoong thấp giọng mắng thầm, không ngừng nghĩ phương pháp đào tẩu. Nhìn kính râm kế bên, cậu chợt nảy ra một sáng kiến.“Tiểu tử!” Bả vai bị người ta vỗ mạnh, Kim JaeJoong bị đau quay đầu lại, mang theo kính râm.“Sao… Làm sao vậy? Tôi vừa nghe giống như là thanh âm té ngã, là tôi đụng phải đồ đạc gì của các người sao?” JaeJoong ngơ ngác hỏi.“Ngươi… Nhìn không thấy?”“Ừ.” Cậu gật đầu.“Thiếu gia, người này là người mù.”“Mang lại đây.” Phía trước vang lên thanh âm lạnh lùng, khiến JaeJoong không khỏi rùng mình.“Vâng! Tiểu tử, theo ta lại đây.”Tiếp theo, nam nhân trước mặt liền lôi áo JaeJoong, đem cậu đưa tới dưới cột đèn. Đi ngang qua người trung niên ban nãy, vết máu vẫn còn đó, JaeJoong cảm thấy thật đáng sợ.“Thiếu gia, chính là tiểu tử này.”“Cậu… Thật sự nhìn không thấy?” Nam tử cao lớn đối diện lắc lắc đầu. Không thể kinh hoảng, bình tĩnh bình tĩnh, Kim JaeJoong phải bình tĩnh!“Ngẩng đầu lên.”JaeJoong quay sang bên trái, ngẩng đầu lên. Cậu thấy được YooChun – kẻ vừa mới nổ súng giết người. Vốn tưởng rằng hắn rất xấu xí, nhưng thật không ngờ, người tên YooChun bộ dạng lại dễ xem như vậy!“Là bên kia.” YooChun nói xong, nắm cằm của JaeJoong hướng về phía lớp kính râm, JaeJoong thấy được mặt của người được gọi là thiếu gia. Không thể tin đó lại là một nam nhân đẹp trai như vậy?! Đi ngoài đường bị nhầm tưởng là siêu sao cũng không phải là chuyện kì quái mặt không lớn, mắt xếch sáng ngời hữu thần, ánh mắt lộ ra mười phần khí phách, mũi cùng miệng như được điêu khắc tinh xảo. Hơn nữa hắn so với bản thân mình thật cao, Kim JaeJoong chỉ cảm thấy hắn không đi làm ca sĩ hoặc người mẫu thật quá lãng lúc cậu đang miên man suy nghĩ, thì người kia đã gỡ mắt kính của cậu xuống. Đến khi JaeJoong phục hồi tinh thần thì cái kính đã ở trên tay thiếu gia kia. JaeJoong sợ hãi nhìn ánh mắt lạnh lùng phía trước.“Tiểu tử dám giả mù! Ngươi muốn chết!” Nam nhân vừa bắt JaeJoong khi nãy tức giận mà JaeJoong đâu rảnh để ý tới, bởi cậu đang cùng thiếu gia băng lãnh trước mắt này đối mặt. Chỉ chốc lát sau, JaeJoong cũng phải cúi đầu vì chịu không nổi ánh nhìn chăm chăm của hắn.“Vừa rồi, cái gì cậu cũng đều thấy hết?” Thiếu gia lạnh lùng mở miệng.“Một chút.” JaeJoong thực bội phục mình còn có thể nói chuyện lưu loát.“Sự tồn tại của cậu làm sự việc thực phức tạp.”“Cái đó… Sẽ không làm phức tạp đâu. Tôi… Tôi đêm nay ánh mắt bị mù còn không được sao?” JaeJoong vội vàng nói, cậu không muốn chết a.“Nhưng mà mắt của tôi không mù.”“Kính nhờ! Anh… Anh cứ coi như tôi trong suốt đi. Tôi sẽ không nói ra đâu, thật sự sẽ không nói ra đâu!” JaeJoong hai tay tạo thành chữ thập nhìn thiếu gia kia.“Nếu cậu đúng là người trong suốt, vì sao tôi có thể nhìn thấy cậu?”Nghe xong lời của hắn JaeJoong quả thực muốn chết! Nên làm cái gì bây giờ? Chẳng lẽ hôm nay là ngày giỗ của cậu sao? Chẳng lẽ Kim JaeJoong ta mới 20 tuổi liền đi gặp Thượng Đế sao?!“Tôi cho cậu một phút đồng hồ, nếu cậu có thể biến mất trước mặt tôi, tôi sẽ bỏ qua cậu.”Giây kế tiếp, JaeJoong đã muốn biến mất trước mặt đám người đó. Nói giỡn, cái ngõ ngắn ngủn này cậu không cần đến 10 giây là có thể đi ra chạy thật xa khỏi ngõ nhỏ mới dám dừng lại, ngồi dưới đất thở mạnh. Mà mọi người còn ở lại trong hẻm thì kinh ngạc trợn mắt nhìn thiếu gia anh tuấn.“Thiếu gia, thật sự không sợ hắn nói ra sao?” Nam nhân bắt JaeJoong khi nãy hỏi.“Thiếu gia sẽ không làm chuyện khiến mình phải hối hận. Đừng nhiều chuyện.” YooChun lạnh lùng nói.“Xin lỗi thiếu gia.”Chỉ thấy thiếu gia kia đứng tại chỗ nhìn nhìn đồng hồ trên cổ tay, tiếp theo nói với YooChun“Đem hành lý của cậu ấy lại đây. Chúng ta đi.”“Vâng.”Mà ngồi bên kia chính là Kim JaeJoong giờ phút này cũng đứng lên, chậm rãi bước đi. Một bên mắng chính mình đêm nay vận khí không hay ho, một bên nhụt chí đá hòn đá nhỏ trên đường. Bỗng nhiên trước mắt truyền đến ngọn đèn chói mắt của ô tô, khiến JaeJoong phải đem tay chắn phía khi JaeJoong hạ tay xuống, thì trước mặt chính là đám người trong hẻm nhỏ khi nãy! Không lẽ là muốn đem mình đuổi tận giết tuyệt sao?“Vừa vặn một phút đồng hồ.” Thiếu gia kia nói xong, quơ quơ đồng hồ trong tay.“Đồ lừa đảo!” JaeJoong nghĩ dù sao cũng chết, thôi thì đem hắn thóa mạ một chút cho hả hê.“Anh là đồ lừa đảo! Vừa mới nói buông tha tôi nhưng vì cái gì bây giờ lại đuổi tới? Tôi chẳng phải đã nói là sẽ không nói ra sao? Tuy rằng Kim JaeJoong tôi từng lừa gạt chủ nhà, nói rằng tháng sau giao tiền, kết quả lại không giao, nhưng là điều này cũng không có nghĩa là tôi sẽ lừa anh a. Đừng nhìn tôi là người không có tiếng tăm mà khinh thường, tương lai tôi sẽ là người cống hiến rất lớn cho đời.”Đối phương không nghĩ tới JaeJoong đột nhiên bùng nổ như vậy, đều bị cậu làm giật mình. Phản ứng đầu tiên chính là thiếu gia, hắn nghiêng người, lộ ra hành lý của JaeJoong, nói“Kỳ thật tôi chỉ là tới trả hành lý cho cậu. Nhưng tôi lại không biết, cậu sẽ cống hiến rất lớn cho đời đấy.”JaeJoong ngây ngẩn cả người. Nguyên lai… Nguyên lai là đưa hành lý sao?!“Tôi… tôi…” Cậu nhỏ giọng lí nhí.“Lần sau đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa, bằng không cậu trốn không thoát.” Nói xong liền xoay người lên họ đi rồi, JaeJoong liền xông lên kéo hành lý của mình chạy trối chết, chỉ sợ lại gặp được đám người kia thì khổ. Nếu thật sự gặp lại, cậu thà đập đầu vào tường chết đi cho đường chạy như điên đến quán bar Kim Heechul làm thêm, JaeJoong mới dám ngừng lại, cả người cậu đổ đầy mồ hôi. Heechul cười, vỗ nhẹ bả vai của cậu đùa.“Baby, là bị người đuổi giết?”JaeJoong ngồi thở nặng nhọc, lắc lắc đầu, nói“So với việc bị đuổi giết càng đáng sợ hơn.”Heechul cũng nghĩ cậu nói đùa, không dây dưa nữa. Lại thấy hành lý bên chân JaeJoong, không khỏi nở nụ cười“Thì ra là bị chủ nhà đuổi ra ngoài a.”JaeJoong gật gật đầu.“Tóm lại hôm nay khỏi về nhà.”“Baby, nói cho hyung biết chừng nào em mới có nhà để về?”“Cút! Nói cho hyung biết, từ nay về sau em sẽ ngủ ở nhà hyung.”“Được thôi, giao tiền thuê nhà đi.”“Này Kim Heechul, không nghĩ đến tình cảm anh em bao năm của chúng ta sao?”“Đúng vậy, ai đấy yên lặng chôm tiền của hyung, thật là anh em tốt.”“Cái này không phải chuyện tiền bạc thời niên thiếu!” JaeJoong bất mãn reo lên.“Dù sao em cũng đã làm rồi.”“Này! Có cần phải keo kiệt như vậy không?”“Nếu hyung keo kiệt, thì em sẽ không sống tới bây giờ đâu baby.”“Em, chính là người thân duy nhất của hyung, hyung không thu lưu em sao?” JaeJoong vẻ mặt đáng thương nhìn Heechul.“Đổi câu khác đi baby, câu này hyung nghe đến nhàm rồi.”“Nhưng đây là sự thật.”“Đã biết đã biết, ngồi chờ hyung tan tầm đi.” Heechul bại bởi nhếch miệng nở nụ cười, biết chắc Heechul sẽ đáp ứng mình. Bởi vì lần trước bị chủ nhà đuổi đi, chẳng phải cũng ở nhờ nhà Heelchul hay sao.“Muốn uống gì không?” Heechul hỏi“Không cần trả tiền?”“Rồi rồi rồi, không cần, là hyung mời.”“Được nha”Lúc Heechul đưa rượu cho JaeJoong, vẫn là nhịn không được vươn tay xoa xoa đầu cậu. Tiểu tử này thật đáng yêu muốn chết.“Hyung cứ vuốt như vậy, đầu em sớm muộn cũng thành trọc a.” JaeJoong bất mãn đẩy tay Heechul cùng cũng đến nhà Heechul, JaeJoong bởi vì chạy cả đêm cùng mệt mỏi sợ hãi, chưa kịp sửa sang hành lý đã gục ngủ trên giường. Heechul nhìn bộ dáng của cậu, bất đắc dĩ nở nụ cười. JaeJoong chính là đệ đệ yêu thương nhất của hắn a! Nghiêm Duệ rút lại bàn tay bị Tô Trạm nắm lấy, chậm rãi đứng dậy, thờ ơ nói “Anh đã tỉnh rồi, vậy tôi về trước.”Tô Địch còn chưa kịp vui mừng, chỉ thấy Tô Trạm gắng gượng hết sức lực toàn thân, miễn cưỡng bắt lấy ngón tay Nghiêm Duệ “Đừng đi….”“Anh!” Tô Địch tàn bạo trừng Nghiêm Duệ, lại oan ức nhìn Tô Trạm, nhưng trong mắt Tô Trạm giờ chỉ có người kia, làm gì còn tâm trí lo lắng cho Tô Địch đang giả vờ đáng Duệ đến cùng vẫn là không nỡ, cậu thở dài “Tôi đi gọi bác sĩ, anh nằm xuống nghỉ ngơi cẩn thận.”Tô Trạm sợ Nghiêm Duệ chạy, đẩy Tô Địch đang đứng một bên “Tiểu Địch, em đi gọi bác sĩ đi.”Tô Địch mím môi mỏng, hai tay nắm chặt thành quyền, im lặng mà kháng Trạm thấy Tô Địch bất động cả nửa buổi, có chút giận, nói chuyện cũng đều thở hổn hển “Còn….không di nhanh!”“Anh, anh đừng di chuyển, em lập tức đi gọi.” Tô Địch lo sợ anh y giận dữ tổn thương thân thể, Nghiêm Duệ sau này đối phó cũng không muộn, không cần phải vội vàng lúc Địch đi rồi, Nghiêm Duệ không nói tiếng nào thay Tô Trạm kéo chăn, từ đầu tới cuối đôi mắt hơi rủ xuống, nốt ruồi khóe mắt bị lông mi che lấp ở dưới càng khiến lòng người rung rõ tại sao, Tô Trạm mơ hồ nhớ đến, dường như từng có một người, cũng có một nốt ruồi mỹ lệ như thế dưới khóe mắt.“Sao em lại biết được chỗ này?” Tô Trạm muốn sờ mặt Nghiêm Duệ, lại bị cậu nhẹ nhàng né Duệ nhàn nhạt trả lời hắn “Cố Lương nói tôi biết.”Tô Trạm chưa kịp hỏi Cố Lương làm sao biết được thì Tô Địch đã đưa bác sĩ đến. Bác sĩ giúp Tô Trạm làm kiểm tra đơn giản, liền dặn dò kỹ lưỡng “Bệnh nhân mới vừa tỉnh, cần nghỉ ngơi nhiều, thời gian tới chỉ nên ăn thức ăn lỏng.”Lúc Nghiêm Dật đến công ty, tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng Nghiêm Duệ, tưởng rằng Nghiêm Duệ đang bận họp, lại được thư ký thông báo hôm nay Nghiêm Duệ chưa đến công hôm qua Nghiêm Duệ cùng Cố Lương đi ăn tối, cuối cùng gọi điện báo mình ở lại chỗ Cố Lương không về. Mới đầu Nghiêm Dật cũng thấy có lạ, nhưng ngẫm lại liền thấy có chút kì Duệ không phải kiểu người chủ động, lần trước trắng đêm không về ở lại chỗ Cố Lương là do say rượu ngủ quên, còn như tối hôm qua ở trạng thái tỉnh táo, nói muốn ở lại nhà Cố Lương qua đêm, đúng là lần đầu đến đây, đáy lòng Nghiêm Dật mơ hồ nảy sinh cảm giác không ổn, luôn cảm thấy Nghiêm Duệ nhất định là đang giấu giếm chuyện gì.“Tôi ra ngoài một lát.”Nghiêm Dật vội vàng bỏ lại một câu thông báo, chạy ra khỏi văn phòng. Nghe Nghiêm Duệ nói Cố Lương mới mua nhà, tối qua anh ngủ lại đó. Nếu Nghiêm Duệ thật là ở cùng Cố Lương, vậy chính là chỗ tình triền miên kiều diễm lại bị tiếng chuông cửa dồn dập quấy rối, Cố Lương thấp giọng mắng một câu, hung khí nháy mắt đỉnh vào, hai tay chụp lấy eo nhỏ ép xuống, khoang sinh sản bị đụng phải tê dại co Trường Thanh con ngươi thấm lệ, nghiêng đầu cắn vào gối mới miễn cưỡng đem tiếng rên rỉ nuốt vào. Cố Lương lại hung ác liên tục đút vào chục lần, mới đem dục vọng triệt để phát Hàn Trường Thanh sau cao trào gương mặt mê ly, Cố Lương nhịn không được cúi đầu hôn chụt chụt mấy cái lên mặt cậu, nhu tình đáy mắt ngọt khiến người ta nhìn ngấy muốn chết “Anh đi nhìn xem là ai, quay lại sẽ đưa em tắm rửa.”Rút đi thứ đồ vật nằm trong huyệt sâu mềm nhũn, trong nháy mắt đó tinh dịch màu trắng sữa tranh nhau chen lấn tuôn ra, bụng dưới cũng xẹp lại như trước. Hàn Trường Thanh đỏ mặt, không tự chủ được mà kẹp hai chân, trông như không nỡ để con cháu bên trong bị thất thoát lãng Lương tiện tay cầm áo tắm khoác lên người, tưởng rằng người giao tủ sách đặt lần trước đến, nhưng mở cửa ra thì hoàn toàn bất Dật không phải người ngu, mùi tin tức tố của Omega phả vào mặt, nháy mắt liền biết không phải mùi của Nghiêm Lương chưa kịp mở miệng, đã bị Nghiêm Dật một đấm ngã xuống đất, cũng may hắn phản ứng nhanh, thuận lợi trốn được quả đấm thứ hai của đối phương.“Cố Lương, anh tốt nhất giải thích rõ cho tôi mùi trên người anh là chuyện gì?!” Nghiêm Dật tức giận hai mắt đỏ ngầu, nguyên tưởng rằng Cố Lương là thật tâm thật lòng yêu thương Nghiêm Duệ, không nghĩ rằng tên này còn một chân đạp hai Lương không để tâm xoa vết máu ở khóe môi, tự nhiên trả lời “Việc này không liên quan gì đến cậu.”Tiếng cãi vã phòng khách đã kinh động Hàn Trường Thanh, cậu vội vã cầm áo sơ mi của Cố Lương khoác tạm, ra ngoài nhìn thì không ngờ người đến là Nghiêm Dật thấy quần áo Hàn Trường Thanh xốc cếch, phẫn nộ cực điểm, chỉ vào Hàn Trường Thanh ngơ ngác không hiểu gì chất vấn Cố Lương “Anh tuần sau cùng anh tôi đính hôn, bây giờ lại cùng trợ lý của mình lăn một chỗ?”Lời còn chưa dứt, Nghiêm Dật nhìn thấy dấu răng trên cổ Hàn Trường Thanh, mắt trợn lên, nghiến răng nghiến lợi hỏi “Anh lại còn đánh dấu cậu ta?”“Cậu nói cái gì......?”Hàn Trường Thanh như là nghe không hiểu lời Nghiêm Dật, lo sợ bất an hỏi lại một lần nữa “Đính hôn?”Nghiêm Dật thấy Hàn Trường Thanh vẻ mặt mờ mịt dáng vẻ không giống như là giả vờ, đối với Cố Lương cười lạnh nói “Cố tổng thực sự là rất tài tình nha, có thể đem việc này giấu kỹ càng như vậy.”Hàn Trường Thanh đúng là biết được tin tức Nghiêm Duệ sắp đính hôn, lúc đó cậu còn có ý vô ý hỏi dò qua Cố Lương có biết đối tượng đính hôn cùng Nghiêm Duệ hay không, bởi vì Nghiêm gia dự định ở trong ngày đính hôn mới công bố thân phận đối Lương lại ung dung không cuống ứng phó hoài nghi của cậu với hắn, nếu không phải Nghiêm Dật lần này ma xui quỷ khiến xuất hiện, e sợ Hàn Trường Thanh đến chết cũng chẳng hay biết Trường Thanh kinh ngạc mà đứng tại chỗ, đầu ngón tay cậu lạnh lẽo thấu xương, cảm giác lạnh lẽo từng chút một từ lòng bàn chân truyền tới, mặc dù lúc trước bị Tô Địch thương tổn, cũng chưa từng đau đến như với Hàn Trường Thanh mà nói, Cố Lương là tương lai, là thiên đường, là tất cả của cậu, thậm chỉ là toàn bộ tình cảm của cậu. Khi sự thật phũ phàng bị vạch trần, nhìn lại người đàn ông mình yêu thương nhất, hóa ra lại xa lạ đến người mỗi đêm cùng cậu đồng sàng cộng chẩm, tuần sau sẽ cùng người khác đính hôn, mà cậu như kẻ ngu si vẫn đang chìm trong ảo mộng tương lai tốt đẹp của bọn họ.*đồng sàng cộng chẩm cùng giường cùng gối, ngủ bên nhiên, người như cậu, không xứng đáng để có được tình Lương nhìn vào mắt Hàn Trường Thanh, nhiệt độ dần dần thối lui, cuối cùng hóa thành một đầm nước đọng vắng lặng. Hàn Trường Thanh giật giật môi, ánh mắt sâu thẳm đến đáng sợ, khóe môi ngờ ngợ ôm lấy cười yếu ớt, tự nhủ “Đều là gạt người...”Câu nói Thành sự không đủ, bại sự có thừa’ đại khái chính là chỉ Nghiêm Lương rõ ràng việc cấp bách bây giờ là giải thích ngọn nguồn cho Hàn Trường Thanh, mà không phải cùng Nghiêm Dật dây dưa, hắn mạnh tay túm lấy Nghiêm Dật, đưa người đẩy ra ngoài cửa, thấp giọng nói “Nếu như cậu muốn biết cái gì, hay là đi hỏi anh trai thân ái của cậu thì tốt hơn, nơi này không hoan nghênh cậu.”Nghiêm Dật rời khỏi nhà Cố Lương, vừa lên xe liền bấm số trợ lý Nghiêm Duệ “Nghiêm tổng đến công ty chưa?”“Nghiêm tổng đã đến.”“Được. Nói với anh ấy, tôi lập tức đến gặp, tầm hai mươi phút nữa.”Trợ lý khó xửa trả lời “Có thể Nghiêm tổng sẽ có cuộc họp sau mười phút nữa.”“Tôi có chuyện rất khẩn cấp, nhất định phải gặp anh ấy ngay!”“Vậy tôi giúp ngài sắp xếp.”Trợ lý trước khi Nghiêm Duệ ra ngăn cậu lại”Nghiêm tổng, Nghiêm luật sư nói có chuyện gấp cần gặp ngài ngay lập tức, sau hai mươi phút sẽ đến.”“Tôi hiện tại có cuộc họp, để em ấy ở phòng làm việc chờ đi.”Nghiêm Duệ cho rằng Nghiêm Dật dò hỏi chuyện tối hôm qua, cũng không để ở trong lòng, để trợ lý báo cho Nghiêm Dật ở văn phòng chờ là được. Nghiêm Dật trở lại công ty, phát hiện Nghiêm Duệ đã tiến vào phòng họp, lửa giận công tâm trực tiếp đem tức giận trút lên đầu trợ lý “Tôi vừa nãy nói với anh thế nào? Cho người ngăn anh ấy lại! Có phải cậu nghe không hiểu tiếng người?”Trợ lý đầy bụng oan ức, nhưng lại không dám biểu hiện ra, chỉ có thể mặc cho Nghiêm Dật răn vất vả nhịn đến khi Nghiêm Duệ kết thúc cuộc họp, Nghiêm Dật buồn bực trong lòng, đợi một tiếng đã uống hết năm ly cà phê, hiện tại cả người như uống thuốc nổ. Nghiêm Duệ vừa vào văn phòng, Nghiêm Dật liền nhanh chóng khóa cửa, trực tiếp hỏi “Chuyện của Cố Lương với trợ lý của hắn ta anh có biết hay không?”Nghiêm Duệ nhíu mày một cái “Em đi tìm Cố Lương?”Nghiêm Dật sốt ruột “Trả lời câu hỏi của em!!”“Anh biết.” Nghiêm Duệ bình chân như vại cầm lấy tài liệu bên cạnh, vẻ mặt tự nhiên địa tiếp tục nói “Không còn chuyện khác em đi ra ngoài trước, anh còn nhiều việc quan trọng cần giải quyết.”“Đùa gì thế?!” Nghiêm Dật nặng nề đập lên bàn làm việc của Nghiêm Duệ, thấy rõ lo lắng sốt ruột trên mặt Duệ buông tài liệu trên tay xuống, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Dật đứng trước mặt, nghiêm mặt nói “Anh không tâm tình nói đùa với em.”“Anh, anh có hiểu hay không bản thân tuần sau sẽ cùng Cố Lương đính hôn?” Nghiêm Dật lải nhải “Nếu như anh biết Cố Lương với hắn trợ lý của hắn có một chân, tại sao lại…”Nghiêm Dật nói một nửa, đột nhiên nhớ tới trước khi đi vẻ mặt huyền bí của Cố Lương, cẩn thận ngẫm lại, bỗng nhiên tỉnh ngộ “Anh là vì Tô Trạm?”Nghiêm Duệ không phủ nhận, cũng không thừa nhận, chỉ là nói sang chuyện khác “Anh đang bận rộn, em đi ra ngoài trước đi.”Nghiêm Dật đâu chịu dễ dàng bỏ qua, cậu bây giờ cảm thấy Nghiêm Duệ là điên rồi, lạt mềm buộc chặt, chiêu trò này với một tay tình trường lão luyện có thể bị lừa sao?“Anh, anh đã đồng ý với em, sẽ không sẽ cùng Tô Trạm dây dưa nữa.”Nghiêm Duệ không khách khí chút nào phản kích “Chuyện của anh, không tới lượt em thay anh định đoạt.”“Lúc trước em theo đuổi Ngụy thất, anh đã nói với em thế nào? Tại sao chuyện giống vậy đặt trên người mình, anh làm sao cũng nghĩ không thông?” Nghiêm Dật tức giận bất bình nhìn Nghiêm Duệ.“Anh nói rồi, anh cùng Tô Trạm, với em cùng Ngụy thất không giống. Ngụy thất đã kết hôn, em còn muốn trăm phương ngàn kế chia rẽ bọn họ, chuyện như vậy chúng ta có cần tiếp tục thảo luận sao?”“Anh có nghĩ tới hay không chuyện này nếu như bị ba phát hiện, sẽ tức giận thế nào?!”Nghiêm Duệ lạnh nhạt nói “Em không nói, anh không nói, Cố Lương sẽ càng không nói. Ba đương nhiên sẽ không biết.”Nghiêm Dật thấy Nghiêm Duệ dám chắc chắn mình sẽ không nói cho ba Nghiêm, nhất thời tức giận “Anh làm sao sẽ biết em sẽ không nói cho ba?”“Em muốn nói?” Nghiêm Duệ lại không có vấn đề gì “Vậy em liền nói đi.”Nghiêm Dật là theo sau cái mông Nghiêm Duệ mà lớn lên, cậu biết thừa gốc rễ của Nghiêm Dật rồi, cậu biết đứa em trai này chắc chắn sẽ không làm ra thương tổn mình, dù cho một chút cũng không khả năng.

thiên vị đam mỹ